RSS

Cực phẩm thục nữ 7.3

16 Jul

Tầm mắt của hắn vẫn dừng lại trên người cô, giống như hai ngọn lửa, dường như muốn thiêu cháy bộ lễ phục cô đang mặc. Vẻ mặt kia giống như bọn họ đang ở chỗ không người.

“Đừng nhìn em như vậy.” Cô ngượng ngùng cúi đầu, không dám nhìn hắn. Hai tay vô thức muốn che trước ngực. Ánh mắt của hắn làm cho cô muốn che lại ngực, nghi ngờ có phải hay không bản thân hôm nay ăn mặc rất hở hang.

“Lễ phục là ai chọn ?” Hắn khàn khàn hỏi, có chút tức giận, cảnh đẹp này lẽ ra thuộc về một mình hắn nay lại rơi vào trong mắt những người khác.

Đường Tâm khoái trá giơ cao tay. “Con chọn. Thế nào, ánh mắt của con không tồi đúng không? Từ đầu con đã biết cô ấy là một đại mĩ nữ, so với những người đàn bà gầy trơ xương kia đẹp hơn rất nhiều. Vừa nãy khi chuẩn bị xuống lầu, cô ấy còn định mặc thêm cả cái áo khoác xấu òm. May mà có con ngăn cản, mọi người mới được nhìn thấy cô ấy đẹp như thế này đấy.” Cô bé chờ mong được ba ba khen ngợi.

“Tiểu ác ma, thật không uổng công chú thương con.” Đỗ Phong Thần khen ngợi, ánh mắt lần nữa quay lại trên người Khoản Khoản. Tuy ngại ánh mắt như muốn giết người của Đường Bá Vũ, nhưng bản tính thà chết chứ không chịu hy sinh làm cho hắn không nhịn được mở miệng.

“Khoản Khoản, chờ một chút tôi mời em nhảy nhé!” Hắn đưa ra lời mời.

Thương Trất Phong cùng Lôi Đình thở dài, cảm thán thật sự có người vì nữ sắc mà không còn lí trí, cam tâm mạo hiểm sinh mệnh, mơ tưởng nhúng chàm người đàn bà của Đường Bá Vũ.

Khoản Khoản còn chưa kịp trả lời, phía sau mặt người nào đó đã đen tới mức trông giống bầu trời đêm, hắn như ôm bảo bối, đem Khoản Khoản ôm chặt trước ngực.“Không được, cô ấy không có thời gian cùng cậu khiêu vũ.”

“Vì sao? Tôi rất kiên nhẫn, có thể chậm rãi chờ, chờ tới khi nào cô ấy có thời gian mới thôi.” Đỗ Phong Thần không vui nói, bởi vì mất đi cơ hội được nhảy cùng mỹ nữ mà cảm thấy uể oải.

Mắt thấy tình huống có chút không đúng, Thương Trất Phong cùng Lôi Đình trao đổi ánh mắt, trong lòng vì Đỗ Phong Thần dâng lên vô hạn chia buồn. Bọn họ hoài nghi người này, sớm hay muộn bởi vì chọc giận “ai đó” mà anh dũng hy sinh vì nhiệm vụ.

“Cậu muốn tôi điều cậu đến chi nhánh ở Nam cực chứ?” Khóe miệng của người nào đó hiện lên một nụ cười lãnh khốc.

“Nam cực? Nơi đó làm gì có chi nhánh của công ty!” Đỗ Phong Thần hoài nghi trả lời, trong lòng đã cảm giác được có gì đó không thích hợp.

“Trước kia không có, cho nên mới định mời vị cao cán bộ cao cấp như cậu tới hỗ trợ một phen.” Hắn mỉm cười.

Đỗ Phong Thần lui cổ, không dám mở miệng nữa. Hắn biết Đường Bá Vũ nói được thì làm được, tuy rằng Khoản Khoản rất hấp dẫn, nhưng vì không muốn bị điều đến Nam cực làm bạn với chim cánh cụt, tốt nhất là nên an phận một chút. Mọi người đang trò chuyện vui vẻ, không phát hiện một người phụ nữ đang đến gần. Vẻ ngoài của cô ta rất xinh đẹp cao nhã, nhưng trong mắt lại tràn ngập phẫn hận. Cô ta nhìn Đường Bá Vũ, sau đó nhìn về phía Khoản Khoản đang dựa vào lòng hắn, ánh mắt càng trở nên khủng bố.

Cô ta lấy chiếc khay trong tay bồi bàn giơ lên, ra sức hắt về phía Khoản Khoản.

“Đồ đàn bà không biết xấu hổ!” Cô ta cao giọng mắng.

Sự việc đột nhiên xảy ra làm cho mọi người kinh ngạc, mấy người đàn ông đang ngồi phản ứng rất nhanh lập tức che lại trước mặt Đường Tâm. Mà Đường Bá Vũ thì đang bảo vệ Khoản Khoản trong lòng, giơ lên cánh tay cường tráng, chắn đi chiếc khay đang bay tới.

Vài chiếc chén thủy tinh va vào cánh tay hắn, rơi xuống đất vỡ tan. Trong đại sảnh thoáng chốc im lặng như tờ, mọi người kinh hãi nhìn người đàn bà đằng đằng sát khí kia.

Đường Tâm từ sau lưng Thương Trất Phong nhô đầu ra, khi nhìn người phụ nữ kia, sợ hãi kêu lên.

“Khâu Nhược Nhã.” Cô bé hô nhỏ. Cô làm sao có thể quên được người đàn bà này, người vài năm trước đã từng bắt cóc cô để uy hiếp ba ba.

“Cô ta là ai?” Khoản Khoản thấp giọng hỏi, cảm nhận được cơ bắp toàn thân Đường bá Vũ đang buộc chặt.

“Người đã từng bắt cóc Đường Tâm.” Đỗ Phong Thần đơn giản trả lời, vẻ mặt lập tức nghiêm túc lại.

Khoản Khoản mở to mắt, hai tay vô thức nắm chặt tay Đường Bá Vũ, trong lúc nguy hiểm cô đã lựa chọn tin tưởng hắn.

Đường Bá Vũ sắc mặt âm trầm, thật không ngờ sẽ gặp lại Khâu Nhược Nhã. Hắn nghe nói cô ta sớm bị đưa vào nhà thương điên, mà xem bộ dạng của cô ta lúc này chắc chắn không có khả năng đã khỏi bệnh.

“Tại sao cô vào được đây?” Hắn quát, lấy tay bảo vệ Khoản Khoản trước ngực.

“Khâu tiểu thư là bạn gái của tôi.” Một người đàn ông vẻ mặt đáng khinh đứng ra, vẻ mặt đắc ý nhìn Đường Bá Vũ.

“Tôi đoán đúng mà, mấy người này tham gia yến hội nhất định là có âm mưu.” Lôi Đình thong thả nói, đưa ra phân tích khách quan, coi đó như chuyện không liên quan tới bản thân.

“Là tôi mang Khâu tiểu thư từ bệnh viện ra, dù sao các người coi như cũng có quen biết, ông sẽ không cự tuyệt Khâu tiểu thư tới tham gia yến hội chứ?” Người đàn ông cười lạnh, ý định làm cho Đường Bá Vũ xấu mặt. Công ty bị thu mua, hắn đã sớm quyết định muốn báo thù, mặc dù thủ đoạn trên thương trường không bằng người nhưng nếu nói đến dùng quỷ kế thì hắn nhất định sẽ không thất bại trước Đường Bá Vũ. Dù sao hắn đã chẳng còn gì, cũng không cần để ý chọc giận Đường Bá Vũ có thể hay không làm cho hắn vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên được.

Thấy Đường Bá Vũ cẩn thận che chở Phương Khoản Khoản, Khâu Nhược Nhã trong mắt tràn ngập ghen ghét, ngón tay thon dài chỉ vào Khoản Khoản, giọng nói bén nhọn chói tai.

“Mày cho là mày chiếm được hắn sao? Tao nói cho mày biết, hắn không cần bất kì ai, hiện tại hắn chiều chuộng mày cũng chỉ vì mới mẻ, mày nên thừa dịp hắn vẫn còn cảm thấy hứng thú, cố gắng mà kiếm lấy một ít đi. Dù sao mọi người đàn bà đến gần hắn đều vì mục đích này.” Cô ta ngửa đầu cười, dáng vẻ ngày càng điên cuồng.

“Không, cô không thể nói anh ấy như vậy.” Khoản Khoản không thể chịu được khi nghe thấy những lời nói làm tổn thương người khác của cô ta.

Cô cảm thấy rất tức giận, cứ nghĩ tới Khâu Nhược Nhã từng bắt cóc Đường Tâm, trong lòng tức giận chỉ có tăng chứ không có giảm, chỉ muốn xông lên phía trước cho cô ta một trận.

“Khoản Khoản, bình tĩnh một chút.” Đường Bá Vũ nắm chặt thắt lưng của cô, không cho cô xông lên phía trước. Ở trong tình huống vớ vẩn như hiện tại, hắn rất muốn cười, người luôn ôm chặt chủ nghĩa hòa bình như Khoản Khoản, khi nghe thấy có người mắng hắn lại tức giận tới mức muốn đánh người.

Không biết vì sao, hiểu được điều này làm cho hắn cảm thấy rất vui vẻ.

“Nhưng cô ta đang mắng anh mà.” Khoản Khoản kích động nói. Cũng không để ý quần áo đang mặc trên người, càng không ngừng giãy dụa.

“Đây là sự thật, anh không cần phải thẹn quá thành giận.” Khâu Nhược Nhã tiếp tục cười. Cô ta điên cuồng đẩy ra những người đi lên ngăn cản, nhìn về phía Đường Bá Vũ nói.

Nhớ tới sự xấu hổ vì nhiều lần bị cự tuyệt, Khâu Nhược Nhã nghiến răng nghiến lợi cười lạnh:“Đường Bá Vũ, thì ra con mắt của anh lại kém như vậy, mỹ nữ như tôi anh không cần, ngược lại đi thích loại người vừa béo vừa xấu như cô ta.” Khoản Khoản thân hình xinh đẹp làm cho cô ta ghen tị đỏ mắt, đương nhiên sẽ không chịu thừa nhận bản thân không bằng người khác.

“Thật xin lỗi, trong mắt ta cô ấy so với người như cô còn xinh đẹp hơn gấp vạn lần.” Đường Bá Vũ lạnh lùng nói, vẫy tay sai người đem Khâu Nhược Nhã mang ra ngoài.

“Đồ mắt chó bị mù!”

Khâu Nhược Nhã điên cuồng kêu to, không chịu thừa nhận chính mình thất bại. Cô ta bị bảo vệ lôi ra khỏi cửa vẫn điên cường gào lên.

Khoản Khoản nhìn cô ta rời đi, trong lòng tức giận vẫn không giảm. Hai tay cô nắm chặt, khi nhìn thấy Đường Tâm đang lui vào một góc, tức giận liền biến thành yêu thương. Cô đi tới ôm chặt lấy Đường Tâm, trấn an cô bé.

“Con bé bị doạ rồi, em mang con bé về Đường gia trước đi. Ta xử lý xong việc sẽ trở lại ngay.” Đường Bá Vũ vỗ nhẹ con gái, không tha cúi đầu hôn một cái lên trán Đường Tâm. Khi bắt gặp ánh nhìn chăm chú Khoản Khoản, hắn vội vàng nói thêm:

“Tin tưởng ta, ta nhất định sẽ mau chóng trở về.” Đôi môi hắn nhẹ nhàng hôn qua mái tóc của cô.

Cô mỉm cười gật đầu.“Em và cô bé sẽ chờ anh.” Trong lòng cô hiểu rõ, hắn nhất định sẽ giữ lời hứa nhanh chóng trở lại Đường gia.

“Cô Khoản Khoản, cháu sợ.” Đường Tâm có chút lo lắng, ôm chặt lấy Khoản Khoản.

“Không có việc gì rồi, có cô ở cạnh cháu, cô ta không thể tổn thương cháu được.” Khoản Khoản cam đoan.

Cô vỗ nhẹ lên lưng cô bé, nhìn theo Đường Bá Vũ rời đi. Không biết vì sao, khi hắn cam đoan điều này, trong lòng cô lại có dự cảm không tốt, cô có chút lo lắng, nhớ lại dáng vẻ điên cường của Khâu Nhược Nhã, biết sự việc cũng chưa chấm dứt. Khâu Nhược Nhã không phải loại người dễ dàng bỏ cuộc, cô còn một cuộc chiến rất dài cần phải chuẩn bị, cô nhất định phải bảo vệ Đường Tâm.

Không hiều vì sao cứ nghĩ đến việc có thể ở lại Đường gia, trong lòng cô liền cảm thấy ngọt ngào. Một phần là vì cô thích cô bé, một phần khác cũng vì cô đã yêu ba ba của cô bé.

 

 
 

5 responses to “Cực phẩm thục nữ 7.3

  1. bee

    16.07.2011 at 10:19 sáng

    Tem!!! Lần đầu vào nhà nàng đã được tem@@ Thank nàng nha!!! Bạn ta cung đang làm 1 bộ cùng hệ liệt với bộ này!!!

     
  2. lee_ah_eun

    16.07.2011 at 11:18 sáng

    nang bee da lay dc tem the thy chj co phong bj cho ta thoy sao thank nang Can nha , nang bee oj ta vao nha nang xem truyen nha

     
  3. trang

    16.07.2011 at 4:01 chiều

    Thanks nang n n

     
  4. banhmikhet

    18.12.2011 at 12:01 sáng

    thanks nàng

     
  5. gamaidau

    07.01.2012 at 7:04 chiều

    thanks!

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: