RSS

Cực phẩm thục nữ 7.2

13 Jul

Yến hội vẫn diễn ra như mọi khi, nặng nề khiến người ta chán ghét, trên thương trường là đối thủ chém giết tới đầu rơi máu chảy, nhưng giờ phút này mọi người đều đội lên lớp mặt nạ dối trá, dùng ngôn ngữ nhã nhặn để nói chuyện với nhau. Vẻ ngoài hoa lệ cùng với tinh mỹ đồ ăn, còn có du dương âm nhạc, tất cả đều giả dối.

“Yến hội của cậu vẫn nhàm chán như vậy.” Thương Trất Phong lễ phép nói, lấy trên khay một chén rượu, thong thả nhấm nháp.

Đường Bá Vũ cười lạnh một tiếng, đối với mấy người thuộc hạ nâng chén.“Quá khen.”

“Đám người góc kia cười thực cứng ngắc.” Lôi Đình ánh mắt dừng lại ở một góc, mẫn cảm nhận thấy không khí có gì đó khác thường.

Đỗ Phong Thần miệng cắn miếng thịt bò tái, ánh mắt cũng hướng góc đó nhìn lại, dễ dàng nhận ra thân phận của những người đó.

“Những người đó công ty vừa mới bị ông chủ của chúng ta thu mua, trên mặt tươi cười đương nhiên không thể tốt được rồi, bọn họ không có lên tiếng khóc lớn đã là chuyện lạ.” Hắn buông dao nĩa, lấy tay cầm một miếng thịt cuốn, thực khoái trá nhấm nháp.

“Nhưng tại sao bọn họ lại tới tham gia yến hội của kẻ thù được nhỉ?”

“Có lẽ là muốn nhân cơ hội hạ độc vào thức ăn, độc chết tên ma vương máu lạnh như cậu.” Lôi Đình vẻ mặt không đổi, tầm mắt lại vẫn nhìn chằm chằm vào một góc. Đám người kia thái độ rất khác thường, giống như đang chờ mong chuyện gì đó xảy ra. Trong lòng thở dài, hắn biết đêm nay nhất định phải trông chừng những người đó cả đêm.

“Đúng rồi, gia sư nhà cậu chạy đi đâu rồi? Yến hội tiến hành đến giờ còn chưa thấy mặt? Tôi vì nể mặt cô ấy mới đồng ý tham gia buổi tiệc lãng phí thời gian này đấy.” Đỗ Phong Thần không khách khí nói, thấy có rất nhiều ánh mắt của các tiểu thư xinh đẹp vẫn không dời khỏi người bọn họ, mà bản thân hắn cũng đáp lại bằng một nụ cười được cho là mê người.

Mấy người bọn họ đều rất xuất sắc. Tất cả đều có được vẻ ngoài đẹp trai cùng với dáng người cao lớn, hơn nữa còn đại biểu cho sự giàu sang có thể khiến cho mọi người đàn bà mê muội. Mỗi lần yến hội, bọn họ đều gặp không ít những người phụ nữ chủ động đến gần.

“Đúng vậy, kể từ lần gặp đầy ấn tượng trước tôi cũng chưa gặp lại cô ấy. Cô ấy vẫn còn làm việc ở nhà cậu đấy chứ? Xem ra cô ấy thật sự rất đặc biệt, có thể trị được tiểu ác ma, trở thành người gia sư ở lại Đường gia được lâu nhất đấy!“ Thương Trất Phong mỉm cười nói, tầm mắt dừng lại trên mặt Đường Bá Vũ có chút đăm chiêu nói.” Tôi nghĩ, trừ bỏ là gia sư, cậu có lẽ còn muốn sắp xếp công việc khác cho cô ấy, bằng không cậu sẽ không đem cô ấy giữ lại bên người lâu như vậy.“

“Từ trước tới nay chưa từng có người phụ nữ nào có thể ở lại lâu tại Đường gia.” Lôi Đình nói.

“Khoản Khoản không giống những người đó.” Đường Bá Vũ vừa nói, thực tự nhiên bảo vệ cô.

Thang lầu truyền đến một trận xôn xao, ánh mắt của mọi người đều bị hấp dẫn, hội trường lớn như vậy trong chốc lát yên tĩnh hẳn xuống. Đỗ Phong Thần quay đầu đi, thấy tiêu điểm trong mắt mọi người, hắn huýt sáo, kinh ngạc trừng lớn ánh mắt.

“Cô ấy đúng là khác với những người phụ nữ kia. Chết tiệt! Sao cậu lại may thế cơ chứ. Tự nhiên lại có được một người phụ tốt như vậy.” Hắn tán thưởng, giống như phần lớn đàn ông trong hội trường, căn bản không thể dời tầm mắt.

Phương Khoản Khoản mặc màu trắng lễ phục cùng Đường Tâm chậm rãi đi xuống cầu thang bằng đá cẩm thạch. Bởi vì không quen đi giày cao gót, cô bước đi rất chậm. Trong lòng bàn tay bởi vì khẩn trương mà chảy mồ hôi. Ánh mắt mọi người làm cho cô cảm thấy rất mất tự nhiên, cả đời cô chưa từng trải qua cảnh này, phải trở thành mục tiêu chú ý của mọi người. Những ánh nhìn đó khiến cô khẩn trương tới mức khó có thể bước đi.

Mái tóc mềm mại được vấn lên như những đám mây, đôi mắt to nhu hòa trên khuôn mặt trắng lõn, đôi môi hồng thơm ngào ngạt giống như quả đào mật ngọt ngào chỉ đợi người khác tới hôn. Cô đẹp tới mức không thể tưởng tượng được. Mà trên chiếc cổ trắng nõn không có bất cứ thứ gì, làm cho người ta có thể nhìn thấy khoảng da thịt nở nang, màu trắng lễ phục bao trùm những đường cong có thể khiến cho bất kì người phụ nữ nào cũng phải ghen tị, bộ ngực sữa hở ra một chút, khiến người ta không ngừng tưởng tượng miên man. Một đóa hoa hồng trắng cài trước ngực, làm đẹp thêm cảnh sắc nơi đó, càng làm cho người ta không thể dời tầm mắt. Cô không giống mẫu người đẹp thon thả như hiện nay nhưng thân hình nở nang lại có mị lực làm cho người ta mê muội.

Đường Bá Vũ thong thả đứng dậy, giống như phần lớn đàn ông trong yến hội, chỉ có thể ngây ngốc nhìn cô. Trong chốc lát hắn dường như không thể nhận ra cô, không thể tưởng tượng cô lại có thể trở lên xinh đẹp đến vậy!

Nhìn cô đang chậm rãi đi tới, trong lòng hắn tràn đầy kiêu ngạo, nhưng cũng cảm thấy ghen tị. Chỉ cần thấy ánh nhìn tham lam của những tên kia vẫn nhìn chằm chằm vào người cô đến chảy nước miếng là hắn chỉ muốn xông lên đào hết ánh mắt của bọn họ ra.

Khoản Khoản không ngừng hít sâu, không dám nhìn bất kỳ ai trước mặt, thẳng tắp đến gần bàn của Đường Bá Vũ. Cô hướng Đường Bá Vũ vươn tay cầu cứu, chỉ có nắm tay hắn cô mới cảm thấy tự tin hơn một chút

“Con thích cách xuất hiện như vậy.” Đường Tâm cười đến thực vui vẻ, lại một lần nữa cảm thấy không để cho Khoản Khoản mặc vào áo khoác là quyết định vô cùng sáng suốt. Cô bé lấy duyên dáng tư thế ngồi lên chiếc ghế Thương Trất Phong giúp cô đẩy ra, bưng nước trái cây lên uống.

“Nhìn thấy chưa, những người đó ánh mắt đều nhìn chăm chăm.” Cô bé cười khanh khách nói.

“Đâu chỉ có bọn họ, ngay cả bọn tôi đều nhìn đến hai mắt đăm đăm.” Đỗ Phong Thần thở dài, bởi vì ngại ánh mắt như muốn giết người của Đường Bá Vũ mới lưu luyến đem ánh mắt dời khỏi “cảnh đẹp” trước mặt.

Khoản Khoản bất an, khẩn trương nhìn Đường Bá Vũ.

“Bọn họ vì sao vẫn nhìn em? Em trông rất tệ sao ?” Cô hỏi, phát hiện ánh mắt hắn tối sầm lại như đang ẩn nhẫn cảm xúc kích động nào đó.“Anh làm sao vậy? Anh cũng thấy em rất tệ sao?”

Cô lo lắng hỏi, khuynh nửa người trên về phía hắn, mơ hồ nghe thấy bén nhọn tiếng hít không khí.

Đường Bá Vũ dùng sức nắm chặt hai đấm, dùng hết tự chủ mới không ở trước mặt mọi người hôn cô. Hắn muốn đem cô tới nơi không ai có thể thấy, đem vẻ đẹp của cô giữ cho riêng mình, cởi bỏ lễ phục trên người cô, hái lấy bông hông màu trắng trước ngực cô, sau đó sẽ từ từ yêu cô cả đêm. “Em không xấu một chút nào, đêm nay em rất đẹp.” Hắn cứng ngắc trả lời, nghe thấy tiếng cười trêu trọc của thuộc hạ và con gái, hắn quay đầu đi, trừng mắt nhìn bọn họ.

Cô hiểu sai nguyên nhân khiến cho lời nói của hắn trở lên cứng ngắc nên có chút thất bại thở dài.

“Quên đi, anh không cần phải an ủi em, em đã biết bộ dáng của mình thật khủng khiếp, cho nên bọn họ mới nhìn chằm chằm em như vậy.” Cô thấy có rất nhiều vị mỹ nữ đang dùng ánh mắt kì quái nhìn mình, khiến cho cô khổ sở muốn khóc, muốn bỏ chạy ra khỏi hội trường.

“Phương tiểu thư, tôi xin dùng tư cách của mình để cam đoan, đêm nay trông cô xinh đẹp đủ để điên đảo chúng sinh.” Thương Trất Phong lễ phép nói, trong ánh mắt có ánh thưởng thức nam tính.

Khoản Khoản chớp mắt, ngẩng đầu nhìn Đường Bá Vũ, tìm kiếm chân thật đáp án.“Thật vậy chăng?” Cô tựa vào người hắn, dùng thanh âm chỉ đủ để hai người nghe thấy hỏi hắn.

Hắn cứng ngắc nhìn cô, sau đó chậm rãi cúi đầu, tựa vào bên tai cô nói nhỏ, từ đó hắn có thể tới gần làn da mịn mạng nơi cổ cô. Hắn rất muốn cắn nhẹ lên đó. Hắn biết da cô rất mẫn cảm, chỉ cần khẽ cắn cũng khiến cô thở dốc rên rỉ

“Sao em có thể nghi ngờ kia chứ? Em rất đẹp, đẹp đến nỗi khiến cho ta sắp phát điên. Nếu không có Đường Tâm ở đây, ta sẽ làm tổn hại ánh mắt của mọi người, lập tức đem em mang về phòng nghỉ.” Tay hắn ở dưới bàn không người nhìn thấy nắm chặt lấy tay cô, sau đó cách lớp vải nhẹ nhàng vỗ về đôi chân thon dài của cô.

Cô hô nhỏ một tiếng, vội vàng lùi lại, rốt cục nhìn thấy ánh nhìn tràn đầy dục vọng trong đôi mắt hắn.

 
Comments Off on Cực phẩm thục nữ 7.2

Posted by on 13.07.2011 in Cực phẩm thục nữ

 

Bình luận đã được đóng.

 
%d bloggers like this: