RSS

Cực phẩm thục nữ 5.4

22 Jun

Dường như qua một lúc lâu, chỉ khi hai người thân mật tiếp xúc, Phương Khoản Khoản mới chịu thừa nhận với chính mình, thật ra sâu thẳm trong lòng, cô đang nhớ hắn. Sự tức giận của hắn, cử chỉ của hắn, lời nói của hắn, tất cả đều có sự hấp dẫn rất lớn với cô.

Các bạn nhỏ vây xem phát ra tiếng kinh hô, trợn to mắt nhìn, chăm chú nhìn cảnh chỉ thấy được trên tivi.

Nghe thấy khán giả xung quanh đánh trống reo hò, Đường Bá Vũ không tình nguyện chấm dứt, khẽ cắn cánh môi của cô sau đó mới lùi lại.

“Mang Đường Tâm theo ta trở về, sau đó không được sự cho phép của ta, em không được một mình rời khỏi Đường gia.” Hắn mệnh lệnh nói.

Khoản Khoản sắc mặt thay đổi, vẻ mặt mềm mại vì vừa bị hôn sau khi nghe thấy mệnh lệnh của hắn liền trở nên cứng ngắc.

“Làm không được!” Nàng cự tuyệt như chém đinh chặt sắt

Hắn nheo lại hai mắt, cảm giác lửa giận trong lồng ngực đang ngày càng dâng cao. Chỉ mình cô mới có khả năng này, có thể dễ dàng đánh vỡ sự kiềm chế của hắn, khơi dậy lửa giận trong hắn.

“Đường Tâm là con gái của ta, mà em chỉ là gia sư của con bé.” Hắn cảnh cáo nói.

“Nhưng anh căn bản không đem cô bé trở thành con gái mình, anh cũng không quan tâm tới cô bé, chỉ biết lúc nào cũng hợp đồng với hội nghị. Cô bé vẫn là đứa nhỏ, cần sự quan tâm của anh, nếu anh không thể làm được, như vậy anh cũng không có tư cách làm cha cô bé. Tôi thích cô bé cho nên quan tâm cô bé. Tôi không thể để cô bé sống trong hoàn cảnh đó được.” Khoản Khoản thắng thắn hô to, tức giận vì hắn không hiểu được sự khổ tâm của cô.

“Ai cho em có quyền lợi chỉ trích ta?” Hắn tới gần cô, trong mắt tràn đầy tức giận. Chưa từng có người quan tâm tới hắn, hắn làm sao biết nên quan tâm người khác như thế nào?

“Đường Tâm phải theo ta trở về Đường gia, ngay cả em cũng phải đi.”

“Vì sao tôi cũng phải trở về?” Cô hỏi, nhưng thật ra qua ánh mắt nóng rực cuả hắn, cô có thể mơ hồ nhận ra khát vọng của hắn. Cô cũng nhớ tới thời gian hai người vô cùng thân thiết, nhưng đó đều là việc không nên xảy ra, làm sao cô có thể nhớ lại điều đó?

“Không vì sao! Đây là mệnh lệnh của ta.” Hắn thô lỗ nói, che dấu mong muốn không muốn cô dời đi. Hắn không nghĩ mất đi con gái, nhưng lại càng không muốn mất đi cô!

Khoản Khoản thở dài.

“Xem ra chúng ta không có cách nào hiểu nhau. Nếu anh không đồng ý biện pháp của tôi, như vậy tôi xin từ chức.”

Nàng quyết tâm nói, trong lòng lại cảm thấy đau đớn.

“Không!” Đường Tâm từ xa nghe thấy quyết định củaKhoản Khoản, cô bé kinh hoảng chạy lại, ôm lấy chân Khoản Khoản, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy kinh hoảng.

“Cô không thể từ chức, cô không thể bỏ cháu lại! Cháu không cần lại giống như trước kia. Cô vẫn luôn quan tâm cháu, chăm sóc cháu, thậm chí ban đêm cô còn đắp chắn cho cháu nữa” Cô bé bắt đầu khóc, sợ hãi sẽ mất đi Khoản Khoản.

Đường Tâm chưa bao giờ từng không muốn xa rời ai, nhưng cô bé vẫn còn là một đứa nhỏ, luôn muốn tìm kiếm sự quan tâm, dịu dàng. Khi Khoản Khoản khiến cô bé cảm nhận được những cảm xúc kia, cô bé cảm thấy bản thân chưa từng vui vẻ đến vậy, cảm thấy chính mình được quý trọng, được yêu thương.

Đứa bé có mẹ giống như bảo bối, đứa bé không mẹ lại giống như một cây cỏ dại.

Trong lòng cô bé đã âm thầm đem Khoản Khoản ảo tưởng trở thành mẹ mình, thậm chí còn hy vọng cô cùng ba ba có cơ hội phát triển tình cảm, làm sao có thể để Khoản Khoản rời đi?

Khoản Khoản ngồi xổm xuống, ôm chặt cô bé.

“Tôi có thể làm những điều anh không thể làm được cho cô bé, giờ anh lại tàn nhẫn muốn đoạt nó đi?”

Cô ngẩng đầu lên, nhìn vẻ mặt âm tình bất định của Đường Bá Vũ. Hắn nói không ra lời, khi nhìn thấy con gái khóc, lần đầu tiên hắn cảm thấy chính mình thật ti tiện. Chưa từng có người dám chỉ ra sai lầm của hắn, chỉ có Khoản Khoản vì Đường Tâm, cam tâm thừa nhận sự tức giận của hắn, mang Đường Tâm ra nhập thế giới của những người bình thường, chỉ ra hắn đã.sai lầm tới mức nào.

“Đừng tàn nhẫn như vậy. Cô bé là con gái của anh mà!” Khoản Khoản thong thả đứng dậy, cầm lấy tay hắn, nhìn thấy vẻ do dự trong mắt hắn.

“Anh hãy thử xem, hãy thử quan tâm tới cô bé, điều này không khó chút nào đâu.” Cô khuyên nhủ, biết tất cả vẫn còn hy vọng.

Cô biết Đường Bá Vũ không phải là người lãnh khốc vô tình, tình cảm của hắn đều bị vẻ ngoài lạnh lùng che dấu. Hắn cũng sẽ tức giận, cũng sẽ vì kích tình mà cuồng loạn. Bên trong cái vẻ lạnh lùng ấy lại là một tâm hồn sâu sắc. Nhưng những tình tốt đẹp ấy đều bị hắn cất giấu rất kĩ, phải tinh tế tìm kiếm mới có thể biểu hiện ra bên ngoài.

“Em không chỉ là gia sư của Đường Tâm, ngay cả ta em cũng muốn quản?” Hắn lạnh lùng nói, nhưng không đẩy tay cô ra. Da cô rất mềm, giống như thứ tơ lụa tốt nhất, có ma lực khiến người khác cảm thấy bình yên.

“Tôi chỉ hy vọng Đường Tâm có thể sống tốt hơn.” Không biết tại sao trước mặt hắn, cô thường xuyên đỏ mặt. Ánh mắt của hắn rất kì lạ, giống như đang cất giấu một bí mật nào đó.

“Nếu anh đồng ý, tôi sẽ trở về cùng anh.”

Một lúc lâu sau, Đường Bá Vũ mới chậm rãi gật đầu. Cả đời này hắn rất ít khi nhượng bộ chuyện gì. Điều này đối với hắn là một thể nghiệm hoàn toàn mới.

“Ta đồng ý yêu cầu của em, sẽ giảm bớt công việc, quan tâm nhiều hơn tới Đường Tâm.” Hắn cứng ngắc đồng ý, quay đi không muốn nhìn vẻ mặt chờ mong của cô.

“Nhưng trong khoảng thời gian này, em nhất định phải ở lại Đường gia.” Hắn ngữ khí vẫn bá đạo như cũ, nói xong ngạo nghễ xoay người rời đi.

Phương Khoản Khoản nhìn bóng dáng của hắn, đột nhiên cảm thấy hưng phấn như vừa thắng một trận đại chiến. Khoé miệng mỉm cười, khi nhìn đến hắn, trong lòng cô lại tràn ngập một thứ cảm xúc khó có thể hình dung. Loại cảm giác này còn mạnh hơn so với cảm giác đối với Đường Tâm, có một chút bất an, còn có càng nhiều dịu dàng.

Cô nhẹ nhàng đặt tay trước ngực, cảm thấy tim mình đang đập rất nhanh. Cô không biết chính mình làm sao vậy? Chỉ cần nghĩ đến nếu trở lại Đường gia, cô lại có thể ở bên cạnh hắn lại, tim sẽ không tự chủ được mà nhảy nhót không thôi.

“Cô sẽ không từ chức nữa chứ? Đúng vậy không? Cô đồng ý ở lại với cháu đúng không?” Đường Tâm tràn ngập hy vọng hỏi.

Khoản Khoản mỉm cười, xoa đầu cô bé.

“Đúng vậy, cô sẽ ở lại với cháu.”

“Thật lâu sao?” Đường Tâm lo lắng nắm chặt quần áo của cô.

“Vậy phải xem ba cháu biểu hiện như thế nào.” Khoản Khoản trả lời, trong lòng có chút tội ác cảm. Trong khi nói chuyện với Đường Tâm cô thế nhưng lại phân tâm, lần nữa nhớ tới Đường Bá Vũ.

Gia sư như cô thật sự rất thất bại, quan tâm phụ huynh còn nhiều hơn quan tâm tới học sinh……

 
 

6 responses to “Cực phẩm thục nữ 5.4

  1. skip_beat

    22.06.2011 at 10:20 sáng

    Hắc hắc
    Ta lại đc Tem rùi!
    Thanks nàng!
    ——–
    Hi hi
    Nàng cứ tận dụng thời gian chơi đi.
    Ra trường đi làm rùi, muốn nằm chơi như thế cũng ít đi nhiều nhiều đấy@^^

     
  2. huynhnhu

    22.06.2011 at 11:10 sáng

    hehe! co truyen moi nua roi
    thanks nang nhe

     
  3. maiphuong

    22.06.2011 at 11:27 sáng

    thanks nàng

     
  4. gazelledav

    22.06.2011 at 2:17 chiều

    Thanks nàng. Truyện hay lắm🙂

     
  5. banhmikhet

    17.12.2011 at 11:46 chiều

    thanks nàng nhé

     
  6. gamaidau

    07.01.2012 at 6:44 chiều

    thanks!

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: