RSS

Cực phẩm thục nữ – Chương 4.2

15 Jun

Chương 4.2

Đường Bá Vũ khóe miệng mang theo mỉm cười, chân hắn liền chen vào giữa hai chân cô, bắt đầu cởi đi chướng mắt quần bò

“Ắt xì!” Phía sau rèm cửa vang lên tiếng hắt xì làm cho động tác của hắn nhất thời cứng đờ.

Khoản Khoản trong khoảng thời gian ngắn tỉnh táo lại, cô kinh hô một tiếng, đột nhiên phát hiện hai người giờ phút này vẫn đang quấn quít lấy nhau, mà tay hắn vẫn còn đang chạm đến nơi xấu hổ nhất của cô.

Cô vội vàng đẩy hắn ra, một tay nắm vạt áo, một tay kia lôi kéo quần bò, vì trọng tâm không vững liền ngã trên sàn nhà.

Đường Bá Vũ vẻ mặt bình tĩnh, trên tuấn lãng khuôn mặt như bao phủ vạn năm hàn băng. Thân thể hắn bởi vì dục vọng mà đau đớn, bị đánh gãy giữa chừng khiến hắn càng thêm khát vọng Khoản Khoản. Hắn nắm chặt hai tay, có chút hoang mang không hiểu vì sao chính mình lại khát vọng nàng đến vậy?

Bị người khác “bỏ qua” khiến cho hắn có chút nôn nóng, hắn đi nhanh về phía trước, trong mắt là kinh người tức giận, dùng sức kéo ra rèm cửa sổ.

Khi thân hình con gái xuất hiện sau rèm cửa sổ, tiếng rống giận bên miệng liền vất vả bị nuốt vào trong bụng.

Đường Tâm mở to hai mắt nhìn, hai tay che miệng, như muốn ngăn lại tiếng hắt xì kia.

Cô bé xấu hổ trát trát mắt, không được tự nhiên chào hỏi.

“Hi, ba ba.” Cô bé thật sự không biết mình phải nói gì.

“Con trốn ở chỗ này bao lâu rồi?” Đường Bá Vũ nhíu mày, ban đầu tức giận hiện tại lại mang vài phần xấu hổ.

“Đã lâu rồi. Con trốn ở chỗ này chơi đồ chơi, không muốn uống thuốc.” Đường Tâm tầm mắt thật cẩn thận chuyển sang người Khoản Khoản.

“Lúc hai người vừa vào, con cũng muốn đi ra nhanh một chút, nhưng vẫn không tìm được thời cơ thích hợp, mà hai người lại đang rất bận rộn, con chỉ có thể trốn ở trong này không có đi ra.” Cô bé vô tội nói, xem ra rất hợp lý nhưng trong giọng nói lại có chút tiếc nuối.

Nếu không phải không nhịn được hắt hơi, cô đại khái có thể trông thấy toàn bộ quá trình rồi.

Khoản Khoản mặt đỏ bừng. Cô sợ hãi sửa sang lại quần áo, thất bại cắn môi, trong lòng rên rỉ.

Đường Tâm đã muốn đủ chán ghét cô, giờ lại khiến cho cô bé trông thấy cảnh này. Cô bé nhất định sẽ nghĩ cô cũng giống như những người gia sư trước đây, vì ham vinh hoa phú quý, muốn tiếp cận Đường Bá Vũ cho nên mới đến Đường gia.

Cô bối rối mặc quần áo, nước mắt tràn mi mà ra. Trong khi sửa sang lại quần áo, vụng trộm rơi lệ.

“Ô ô, ba ba, ba làm gia sư của con khóc rồi.” Đường Tâm nhỏ giọng nói, bỏ lại trong tay đồ chơi, thử tới gần Phương Khoản Khoản.

Đường Tâm tuy rằng tính tình không tốt, nhưng rất thông minh, chỉ cần nhìn phản ứng vừa rồi của Phương Khoản Khoản liền có thể đoán ra, Phương Khoản Khoản là thật tâm muốn làm gia sư cho cô, người có mưu đồ gây rối chính là ba ba.

Không biết vì sao, nhận ra điều này khiến tâm tình của cô bé trở nên rất tốt, cũng làm cho cô bé càng thêm thích Phương Khoản Khoản.

“Đừng khóc, đừng khóc.” Cô bé an ủi, vụng về vỗ Khoản Khoản lưng.

Khoản Khoản rốt cục nhẫn nại không được, nước mắt chảy xuống không ngừng. Cô lấy mu bàn tay lau nước mắt, hai má bởi vì nước mắt mà ẩm ướt.

“Các ngươi cha và con gái đều giống nhau, đều là ác ma chỉ biết bắt nạt người khác!” Cô lên án.

Cả người lớn lẫn đứa nhỏ cùng nhíu mày, quả nhiên là hai cha con, biểu hiện trên mặt giống nhau như đúc.

Đường Tâm đầu tiên không phục.

“Cháu so với ba ba tốt hơn nhiều.” Cô bé lớn tiếng kháng nghị, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lợi hại của Đường Bá Vũ, ngữ điệu rồi đột nhiên nhỏ xuống mười mấy đê-xi-ben, giống như muỗi kêu.

“Ít nhất cháu sẽ không cứng rắn cởi quần áo của cô.” Cô bé sợ hãi rụt rè nói.

“Các người đều không hiểu lễ phép, đều tự cho là đúng, mặc kệ người khác có đồng ý hay không.” Khoản Khoản kích động nói.

Cô lui ra phía sau vài bước, muốn chạy ra ngoài, giữa hai chân còn có thể cảm nhận được cảm giác khi hắn ta chạm vào cô.

“Không cần đem ta cùng tiểu hài tử so sánh với.” Đường Bá Vũ cau mày, không vui nhìn cô.

“Nhưng là, biểu hiện trên mặt ba giống như đứa nhỏ bị người khác cướp mất kẹo.” Đường Tâm không sợ chết nói, đột nhiên phát hiện chính mình ở trước mặt Khoản Khoản, lá gan của cô bé lớn hơn rất nhiều. Trước kia cô bé vừa nhìn thấy ba ba giận giữ, liền sợ tới mức tông cửa xông ra, làm sao còn dám như thế lên án?

Mơ hồ nghe thấy phía cửa truyền đến rất nhỏ tiếng vỗ tay, Đường Bá Vũ sắc mặt càng thêm khó coi.

Hắn bước nhanh về phía trước, mở ra cửa phòng khép hờ.

Quản gia lấy tao nhã tư thế ngã vào trong phòng, khi thấy biểu tình của Đường Bá Vũ như muốn giết người thì thái độ vẫn thong dong như trước. Tay của ông ta đang từ tư thế vỗ tay, tự nhiên thay đổi thành phủi đi bụi bẩn trên người.

“Chủ nhân, ta chỉ muốn nhắc nhở ngài, vài vị cán bộ đang chờ ngài, buổi tối ngài có một cuộc hội nghị quốc tế quan trọng phải chủ trì.” Ông cung kính nói.

Đường Bá Vũ nheo lại mắt, nhìn chằm chằm quản gia, bàn tay vươn ra, cơ hồ đã nghĩ tóm lấy gáy vị quản gia thích nghe lén.

“Nếu không phải ông chiếu cố ta từ nhỏ tới lớn, bây giờ ta nhất định sẽ giết ông.” Hắn uy hiếp, sau đó xoay người, ánh mắt lợi hại nhìn về phía Khoản Khoản, tức giận rời khỏi thư phòng.

Quản gia vỗ vỗ bụi bẩn trên người, đi theo sau Đường Bá Vũ ra khỏi phòng. Mới đi ra được vài bước, ông ta vụng trộm quay đầu lại, vẻ mặt thường ngày không chút thay đổi mang thêm vẻ tán thưởng. Ông ta đối với Đường Tâm vươn ngón tay cái, thực khẳng khái ca ngợi, mà tao nhã bước chân không có nửa phần chần chờ, nhanh chóng đi theo Đường Bá Vũ.

Đường Tâm nâng váy, lấy tiểu thục nữ tư thái tao nhã nhận quản gia ca ngợi.

Nhìn ba ba cùng quản gia đi xa sau, cô bé vội vàng lấy ra một cái khăn tay, thay Khoản Khoản lau nước mắt.

“Đừng khóc, cái người bắt nạt cô đã đi rồi, cô tạm thời an toàn rồi.” Sự việc từ nay về sau xảy ra thế nào cô bé cũng không dám cam đoan, bộ dáng ba ba như là đang đói bụng lắm, mà Khoản Khoản chính là bữa tiệc Noel khiến ông ấy thèm muốn

“Cô muốn đi khỏi nơi này.” Khoản Khoản khóc nức nở nói. Cô sẽ không bao giờ đồng ý ở lại đây nữa, cô chịu đủ Đường Bá Vũ tiến sát từng bước, hắn ý đồ vượt qua nàng có khả năng thừa nhận.

“Hắn muốn câu dẫn cô, mà cháu cũng không thích cô.” Cô khóc, thầm nghĩ phải nhanh một chút trở về nhà. Ở Đường gia làm việc chưa tới một tháng, cô đã muốn tuyên bố từ bỏ.

“Cháu làm sao có thể không thích cô? Cô cùng đám gia sư treo đầu dê bán thịt chó lúc trước không giống nhau! Cô không phải còn muốn sửa chữa lễ phép cho cháu sao? Giờ cô lại muốn buông tay.” Đường Tâm cố gắng thuyết phục, không hy vọng Phương Khoản Khoản dễ dàng như vậy liền giơ cờ trắng.

Khoản Khoản thật vất vả ngừng khóc, cô ngẩng đầu lên, có chút không thể tin được nhìn cô bé.

“Cho dù thấy một màn kia, cháu vẫn nguyện ý tin tưởng cô sao?” Nàng không hiểu, vì sao Đường Tâm thái độ lại thay đổi nhanh như vậy?

“Cháu cũng không phải là người mù, đương nhiên nhận ra cô không giống những người phụ nữ trước đây. Lúc này không phải cụ dụ hoặc ba ba, mà là ba ba đối với cô có ý đồ, cô thật sự vô tội.” Đường Tâm mỉm cười, chờ mong nhìn Khoản Khoản.

“Cô sẽ không muốn bỏ lại cháu chứ? Cháu vất vả lắm mới gặpđượng một người thực lòng muốn dạy dỗ cháu…” Cô bé nháy mắt, xây dựng hình tượng đáng thương.

Khoản Khoản mềm lòng, căn bản không chịu nổi khẩn cầu, cô cắn môi, vuốt Đường Tâm khuôn mặt, trong lòng có ngàn vạn lần giãy dụa.

Biết ở lại chẳng khác nào chờ Đường Bá Vũ lại đến xâm phạm, nàng thành trì nhất định có ngày thất thủ, nhưng cố tình Đường Tâm lại làm cho cô không đành lòng, trong lòng cô đang cực kỳ mâu thuẫn.

Đường Tâm còn đang thuyết phục.

“Làm ơn ngươi lưu lại đi, cháu sẽ ngoan ngoãn học bài với uống thuốc, thậm chí còn có thể giúp đỡ cô né tránh ba ba, ông ấy gần nhất rất bận, sẽ không đến quấy rầy cô.” Vì muốn Khoản Khoản ở lại, cô bé không ngại liền nói dối.

Một lúc lâu sau, Khoản Khoản đầu hàng thở dài.

“Được rồi. Vì cháu, cô sẽ ở lại.”

Cùng Đường Tâm ở chung lâu, Khoản Khoản cũng càng ngày càng thích cô bé. Không giở trò tai quái, Đường Tâm thập phần khiến người khác yêu thương.

“Như vậy, cháu có thể hỏi cô một vấn đề sao?” Đường Tâm nhẹ nhàng thở ra, trong lòng nghi hoặc đang rất muốn được giải đáp.

Khoản Khoản gật đầu, nắm tay Đường Tâm đi ra thư phòng. Thuốc cảm mang đến đã bị đổ, phải quay lại phòng bếp để lấy. Trong lòng cô lo lắng Đường Tâm bị cảm, vừa mới sờ mặt cô bé, hình như có chút sốt.

Đường Tâm vẻ mặt chờ mong đặt câu hỏi:

“Cô hôm nay đúng là mặc quần lót bằng lụa sao?” Khoản Khoản bởi vì khiếp sợ mà ho khan mãnh liệt, trên hành lang vang lên, thật lâu không thể bình ổn.

 
 

3 responses to “Cực phẩm thục nữ – Chương 4.2

  1. Rose Gold

    21.06.2011 at 10:48 chiều

    :))
    hai cha con nhà này ác thật.

     
  2. nhung

    01.10.2011 at 11:34 chiều

    bé này mới 7 tuổi vậy mà ghê vậy sao :d

     
  3. gamaidau

    07.01.2012 at 6:26 chiều

    thanks!

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: