RSS

Cực phẩm thục nữ – Chương 2.3

01 Jun

Khi tiếng gõ cửa vang lên, trong phòng mọi người đều dừng lại, nhướng mày ngạc nhiên.
“Gian phòng này của cậu không phải cấm không cho người tới làm phiền khi chúng ta họp sao? Chẳng lẽ lại có người không sợ bị đuổi ra khỏi Đường gia?”
Đỗ Phong Thần ngồi trên sô pha cười khẽ, ngũ quan tuấn lãng nhìn có vẻ nhàn hạ nói.
Đường Bá Vũ nhíu mày, trong lòng mơ hồ đoán được người gõ cửa là ai, chỉ có người mới đến, mới có thể không biết sống chết đánh gãy khi hội nghị đang tiến hành. Mà khi Phương Khoản Khoản cẩn thận mang chiếc khay vào đã chứng minh điều hắn đoán là đúng.
“Xin lỗi, tôi mang cà phê tới.” Khoản Khoản nói, có chút kinh ngạc thấy trong phòng lớn như vậy, ngoại trừ Đường Bá Vũ, còn có vài người đàn ông cao lớn. Cô tiến về phía trước vài bước, bởi vì không quen đi trên thảm mà bị vấp, mấy cốc cà phê trên khay suýt rơi ra ngoài. Trong nháy mắt, hai người gần cô nhất, lấy tốc độ quỷ dị tới gần đỡ cô lên, miễn đi một vụ tai nạn. Vẻ mặt Lôi Đình nghiêm túc đỡ lấy chiếc khay, động tác chuẩn xác đem khay cà phê đặt lên bàn, bốn cốc cà phê không tràn ra ngoài một chút nào.
Nhìn như học giả tao nhã Thương Trất Phong đỡ lấy Khoản Khoản sắp ngã xuống, sau khi đỡ được cô, nhanh chóng thu hồi tay.
“Tiểu thư, cô không sao chứ?” Thương Trất Phong lễ phép hỏi.
Khoản Khoản khốn quẫn gật đầu, tự mình đứng lên. Tầm mắt cô hướng trong phòng ngắm một vòng, trong lòng thầm kinh ngạc. Trước mắt mấy người này là mấy vị cán bộ cao cấp trong truyền thuyết hay sao?
Tổng tài “Thái Vĩ tập đoàn” Đường Bá Vũ có thể trong thời gian vài năm ngắn ngủi trở thành bá chủ trên thương trường, trừ bỏ bản thân hắn xuất sắc hơn người, cũng không thể không nhắc tới công lao của vài vị cán bộ cao cấp này. Quỷ dị là, không giống với những tập đoàn khác, mấy vị cán bộ cao cấp này cũng không làm việc tại tập đoàn mà chỉ những khi thật sự cần thiết mới xuất hiện, đem lại sự trợ giúp hiệu quả cho Đường Bá Vũ.
Cô có nghe qua những lời đồn đãi này, là thuộc hạ của Đường Bá Vũ, có người là cảnh sát quốc tế, có người là xã hôi đen, còn có người trong tay nắm giữ hơn mười loại bằng sáng chế khoa học kỹ thuật. Đây đều là những hậu thuẫn rất có lợi.
Nhưng có điều cô chưa từng nghĩ đến mình có thể được gặp những nhân vật truyền kì này.
“Tôi đã nói là không cho bất kì ai quấy rầy kia mà.” Đường Bá Vũ trong tiếng nói tràn ngập uy quyền, làm cho người ta không khỏi sợ hãi.
“Tôi chỉ là đưa cà phê đến.” Cô lơ đễnh nói, đi lên trước mang cà phê đặt lên bàn trước mặt mọi người.
Trên sô pha Đỗ Phong Thần ngả ngớn huýt sáo. “Tiểu thư thật can đảm, xin hỏi ngươi vừa ăn tim hùm gan báo sao? Dám cùng Đường tổng tài nói như vậy.” Hắn tiếp nhận Phương Khoản Khoản trong tay cà phê, ánh mắt lại ở trên người nàng lưu luyến, dễ dàng nhìn ra dưới đống quần áo cổ hủ kia thật ra che dấu những đường cong mê người. Người đàn bà này quả thật là một viên ngọc thô chưa được tạo hình.
Tay hắn giống như vô tình đặt ở mu bàn tay của cô, Khoản Khoản vội vàng lui về sau, cà phê trong chén mạo hiểm loạng choạng. Vì sợ bị phỏng, Đỗ Phong Thần không có lựa chọn nào khác chỉ có thể buông tha cho cơ hội sỗ sàng, vội vàng tiếp nhận chén cà phê kia.
“Rốt cuộc là ai ăn tim hùm gan báo?” Lôi Đình trào phúng nói, cao lớn thân hình không tiếng động tiếp cận, bưng lên một ly cà phê, một lần nữa trở lại phía trước cửa sổ.
“Ta xem hắn đói quá hoá liều, ngay cả đồ ăn của người khác cũng muốn lấy, cũng không sợ vận mệnh bị lưu đày.” Thương Trất Phong tao nhã có lễ nói, thật ra lại là sắc bén nhất.
Đỗ Phong Thần nhún nhún vai, nhìn thoáng qua sắc mặt âm trầm của ông chủ. Hắn đương nhiên cũng biết, phụ nữ dám dùng loại thái độ này nói chuyện với Đường Bá Vũ, nhất định ở trước mắt hắn phải có địa vị nhất định. Nhưng xem ông chủ vẻ mặt bình tĩnh, lại không có ngăn cản, hắn đoán rằng chính mình có lẽ còn có một ít cơ hội.
Khoản Khoản trừng lớn ánh mắt, cảm thấy hứng thú nghe bọn họ đối thoại. Cô vẫn nghĩ đến cán bộ cao cấp hẳn là đều giống Đường Bá Vũ, nghiêm túc cùng lạnh lùng, thậm chí là kiêu ngạo, nhưng trước mắt mấy người đàn ông này lại thân thiện hơn rất nhiều.
“Lập tức đi ra ngoài, trong khi hội nghị tiến hành không được tiếp cận nơi này. Cô là người ta mời đến làm gia sư cho Đường Tâm, chỉ cần chú ý dạy bảo con bé là được, không cần làm mấy việc bưng trà đưa nước này.” Đường Bá Vũ lặng im nhìn Phương Khoản Khoản.
Hắn bởi vì nguyên nhân nào đó mà cảm thấy tức giận, khó có thể rõ là vì cô xâm nhập hay vì thuộc hạ của mình đối của cô có hứng thú.
Cô vẫn như cũ ăn mặc cổ hủ, màu xám quần áo chẳng thích hợp với cô chút nào, làm dáng người của cô càng có vẻ mập mạp, kính đen cũng che mất khí chất của cô. Hắn nhớ tới ngày đó khi cô cố gắng gỡ chiếc áo lót ra khỏi áo khoác của hắn, hai gò má đỏ bừng giống như những cánh hoa hồng kiều diễm. Đường Bá Vũ lợi hại ánh mắt nhìn xuống thân thể của cô, không nhịn được suy đoán, hôm nay cô có mặc chiếc áo màu xanh kia không.
Phương Khoản Khoản không phát hiện ánh mắt hắn đang chăm chú nhìn mình. Cô quá chú ý đem cà phê đặt lên trên bàn, hai tròng mắt bởi vì thất bại mà ảm đạm.
“Đường tổng tài, tôi nghĩ ông thuê tôi là một sai lầm rất lớn, lệnh thiên kim quá mức vĩ đại, tôi không có gì có thể dạy cô bé.” Cô có chút ủ rũ nói. Những lời đường Tâm nói trước kia đều không phải chỉ là những lời nói khi tức giận.
“Tôi hậu đậu, ngay cả đại học đều vất vả lắm mới tốt ngiệp được, nói không chừng đúng như lời Đường Tâm, ngay cả một ngón tay của cô bé cũng không bằng.” Cô thừa nhận, tầm mắt bị khối trặn giấy bằng ngọc đen trên bàn hấp dẫn. Khối ngọc đen có hình con báo cùng khí chất của chủ nhân nó có vài phần tương tự.
“Ta đương nhiên biết cô kém xa so với con bé.” Đường Bá Vũ không lưu tình chút nào nói. Nhưng khi nhìn thấy cô vì thất bại mà trùng xuống, trong lòng hắn kỳ dị tràn ngập một chút đau đớn, ác cảm tội lỗi đã lâu không thấy giờ này lại hiện lên.
Đường Bá Vũ quả thực không thể tin cảm giác của chính mình. Nhiều năm qua hắn bị thương giới gọi là “Ác quỷ”, những người đó thậm chí đoán hắn coi việc thu mua công ty của người khác như việc ăn sáng, trong lòng đã sớm không có nửa phần thương hại, như thế nào còn có mặc cảm tội lỗi? Chỉ có đối với người con gái này, hắn không muốn làm tổn thương cô.
Có lẽ bởi vì vậy, hắn mới xúc động thuê cô. Tuy rằng vì dạy Đường Tâm cũng là một trong những nguyên nhân, nhưng trong tâm tư của hắn hiểu rõ cô có ảnh hưởng tới hắn lớn đến mức nào.
“Vậy ông cần gì phải lưu tôi lại? Cho dù tiền của ông tiêu không hết, cũng không cần phải thuê một người vô dụng trong nhà ăn không ngồi rồi.” Khoản Khoản cảm thấy bị thương, trong mắt tràn đầy hơi nước, cắn chặt răng không muốn yếu thế. Cô cũng biết chính mình vô dụng, nhưng hắn cũng không cần nói trắng ra như vậy, nghe thấy những lời đó, cô cảm thấy rất khổ sở.
Đỗ Phong Thần tận dụng thời cơ, lập tức theo trên sô pha nhảy lên, mang theo tươi cười vỗ lưng Phương Khoản Khoản.
“Đừng khổ sở, em cũng đừng ở lại đây, không bằng đến chỗ anh, văn phòng anh còn cần một thư kí! Tuy rằng tiền lương không quá nhiều, nhưng mà anh cam đoan so với Đường Bá Vũ, cùng với tiểu ác ma kia thân mật nhiều lắm.” Một bên Thương Trất Phong cùng Lôi Đình thở dài lắc đầu, trong lòng thầm đoán Đỗ Phong Thần sẽ có kết cục gì.
Ở ngoài cửa Đường Tâm, bởi vì nghe thấy Đỗ Phong Thần vô tình nói ra mà mị lên hai mắt.
“Thừa dịp cổ họng của ngươi còn có thể dùng, uống hết cả phê của người đi.” Đường Bá Vũ thong thả nói, ngữ điệu bình tĩnh thật ra ẩn hàm nguy hiểm.“Không cần dụ dỗ cô ấy, cô ấy sẽ ở lại đây dạy dỗ Đường Tâm.” Hắn vuốt ve chặn giấy bằng ngọc đen, giống như tất cả đều nắm giữ trong lòng bàn tay, chưa từng dễ dàng buông tha thứ gì đó.
“Nơi này không cần tôi, không bằng cho tôi trở về, cho dù là không thể về Thái Vĩ tập đoàn công tác cũng được, ông cần gì phải nhất định muốn tôi lưu lại.” Khoản Khoản khó hiểu hỏi, thấy Đỗ Phong Thần cẩn thận vuốt cổ, một lần nữa ngồi trở lại sô pha.
“Nơi này cần cô.” Đường Bá Vũ thốt ra, cảm nhận được sâu sắc ánh mắt trêu trọc của mấy người thuộc hạ. Ánh mắt lợi hại đảo qua, vừa lòng nhìn thấy bọn họ đều thức thời cúi đầu xuống, thanh thanh cổ họng, hắn nhắc lại lần nữa.
“Đường Tâm cần cô. Cô không cần học thức uyên bác, con bé đã muốn có so với bất kì ai càng phong phú tri thức, tôi muốn cô dạy con bé, là cách nó xử sự đối với mọi người. Cô bé từ nhỏ đã bị nuông chiều quá, mà cô là người duy nhất còn đối với nó như một đứa trẻ bình thường.”
“Nhưng là cô bé không muốn hợp tác, chúng tôi có cùng nhau thì đều dẫn tới xung đột mà thôi.”
Khoản Khoản đến gần vài bước, dựa vào bàn của hắn, vô ý thức chơi đùa chiếc chặn giấy hình con báo đen. Trên đó còn lưu lại nhiệt độ cơ thể hắn, cô chỉ cảm thấy tự nhiên mà vuốt ve nó.
Nhìn chằm chằm hành động vô tâm của cô, Đường Bá Vũ đột nhiên cảm thấy bụng dưới căng thẳng, một cảm giác kì lạ nảy lên trong lòng. Hắn nhíu chặt mày, rõ ràng trông cô ấy cổ hủ như lão xử nữ, vì sao hắn cảm thấy động tác của cô lại gợi cảm đến vậy nhỉ?
Hắn từ ghế da đứng dậy, cao lớn thân hình từ trên cao nhìn xuống nhìn xuống, tinh tường thấy da thịt mịn màng sau gáy của cô.
“Ở lại. Hay là…… cô căn bản không có lòng tin nhận lời làm gia sư cho Đường Tâm, bởi vì không chịu được cô bé mà đã muốn chạy trối chết?” Hắn cố ý chọc giận cô, ngữ điệu chua ngoa mà châm chọc.
Như chú mèo bị giẫm phải đuôi, Khoản Khoản phẫn nộ ngẩng đầu.
“Đường tiên sinh, tôi tuy không vĩ đại, nhưng đối với chiến thư của người khác bỏ lại còn không tới mức nhát gan không giám nhận.” Tức giận vì bị hắn ta khinh thường, cô đem chặn giấy vứt lại trên bàn, xoay người nhanh chóng rời đi.
Mở cửa ra, quản gia theo thường lệ ngã lăn xuống đất, nhưng khác ở chỗ, lúc này ngay cả Đường Tâm cũng chật vật ngã trên mặt đất, hai người chậm rãi ngẩng đầu lên. Quản gia như cũ vẻ mặt đờ đẫn, đem vẻ khẩn trương che dấu trong lòng. Nhưng Đường Tâm đạo hạnh sẽ không cao như vậy, ánh mắt cô bé vừa tiếp xúc tới Đường Bá Vũ, liền vội vàng cúi xuống.
Khoản Khoản không để ý nhiều, thẳng tắp đi ra ngoài.
“Cái này nhất định sẽ rất vui.” Đỗ Phong Thần mang theo ý cười nói, liền uống cốc cà phê trong tay.
Đường Tâm vội vàng vươn tay muốn ngăn lại, nhưng đã muộn, cô để ý mọi người trong phòng đều bưng cốc cà phê lên uống. Cô bé đưa tay lên che mắt, phát ra một tràng kịch liệt ho khan. Mọi người đều lấy vẻ mặt không thể tin được nhìn chiếc cốc cà phê trong tay mình. Cái chất lỏng màu đen có mùi đáng sợ kia, dường như muốn phá hỏng vị giác cuả họ.
Đỗ Phong Thần bởi vì uống quá nhanh, ho khan tới mức quỳ rạp trên mặt đất, ngăm đen hai tay ôm chặt cổ, muốn ngăn không cho thứ chất lỏng đáng sợ này tiếp tục nuốt xuống cổ họng.
“Tiểu ác ma, cháu muốn hại chết chú sao?.” Hắn lên án, đi theo Lôi Đình chạy vào toalet
Thương Trất Phong cau mày, dễ dàng đoán ra đây là mưu mẹo hãm hại Phương Khoản Khoản của Đường Tâm. Anh ta cẩn thận buông chén cà phê, hơi chút điều chỉnh cổ áo, khắc chế không cần đem cà phê trong miệng nhổ ra.
“Cháu cho thêm những gì vào đây?” Hắn tò mò hỏi. Đường Tâm sợ run, cố lấy dũng khí nhìn mọi người.
“Nước tương, dấm chua, nước giặt khăn lau……”
Nhìn ba ba sắc mặt càng trở nên xanh mét, cô bé thong thả lùi lại phía sau, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cốc cà phê bị bỏ thêm rất nhiều “vị” kia.
“Còn có cả dầu hoả nữa.” Cô bé ôm chắc sẽ chết quyết tâm nhận tội.
“Đường Tâm ” Đường Bá Vũ rống lên một tiếng vang truyền khắp Đường gia

 
 

4 responses to “Cực phẩm thục nữ – Chương 2.3

  1. Van miumiu

    09.10.2011 at 12:06 sáng

    Cam on ban

     
  2. tran

    28.11.2011 at 8:03 chiều

    co be con nay quay thiet……

     
  3. banhmikhet

    17.12.2011 at 11:21 chiều

    thanks nàng

     
  4. gamaidau

    07.01.2012 at 5:55 chiều

    thanks!

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: