RSS

Cực phẩm thục nữ – Chương 2.1

30 May

Chương 2:
Mọi việc diễn ra giống như trong phim vậy, vớ vẩn mà không đúng thật.
Phương Khoản Khoản thở hồng hộc đem hành lí kéo đến góc phòng, sau đó mệt mỏi ngồi trên mặt thảm, một bên chậm rãi mở hành lí, một bên mở to hai mắt nhìn quanh bốn phía.
Đây là phòng quản gia đưa cho cô, tuy chỉ là phòng dành cho gia sư nhưng sự xa hoa của nơi này cũng khiến người ta phải líu lưỡi. Trước nay cô đều sống trong điều kiện bình thường, cô chưa từng nghĩ tới thế giới này lại có những người giàu sang đến vậy.
Biệt thự của Đường Bá Vũ nằm ở ngoại ô, hắn mua toàn bộ đỉnh núi, ở nơi non xanh nước biếc này xây dựng hoàng cung của riêng mình, chỉ có vài người cán bộ cao cấp mới có thể tiến vào nơi này, nhìn thấy “Thái Vĩ tập đoàn” trung tâm. Người bên ngoài chỉ có thể ở dưới chân núi nhìn lên, phỏng đoán sự xa hoa của nó.
Cô bị đưa vào nơi này, ngơ ngác đi theo vị quản gia mặt lạnh vào sửa sang lại phòng. Vị quản gia chừng năm mươi tuổi đối với cách ăn mặc của cô thì lịch sự không có ý kiến, nhưng trong ánh mắt lại toát ra hoang mang, khó có thể hiểu ông chủ vì sao lại thuê một người phụ nữ cổ hủ như vậy.
Trong phòng lớn bày biện nội thất sang trọng, thảm mềm trải trên sàn nhà, chiếc bàn theo phong cách phương Tây có để hoa tươi, chiếc giường bốn trụ xa hoa được phủ bởi loại tơ lụa thượng hạng nhìn rất thoải mái.
“Người này rốt cuộc là có tiền đến tình trạng nào?” Cô lầm bầm, bắt đầu đem quần áo đưa vào tủ đựng đồ. Cái tủ đồ kia to bằng gần cả nửa căn phòng, bên trong có chứa đầy các số đo quần áo của phụ nữ, mỗi một thứ đều là hàng hiệu chưa bóc tem.
Không biết vì sao, nhìn thấy những bộ quần áo này, Phương Khoản Khoản lại cảm thấy tức giận, cô gạt ra lấy một khoảng không gian hẹp đem quần áo của mình cất vào tủ, cũng không thèm liếc nhìn đống quần áo đắt tiền kia lấy một cái.
Cô không phải không thích quần áo đẹp, nhưng chỉ cần nghĩ tới những thứ này có thể là do bạn gái trước đây của hắn ta để lại, trong lòng cô liền cảm thấy không thoải mái.
“Cô thật sự giám đến đây.” Tiếng nói rõ ràng mang theo địch ý vang lên, Đường Tâm ôm một quyển từ điển rất nặng, ngạo nghễ giống như tiểu công chúa, tao nhã đi vào phòng, ngồi lên ghế sô pha.
“Cô không có lựa chọn nào khác. Ba cháu đã đuổi việc cô ở Thái Vĩ, nếu cô không nghe theo ông ta trở thành gia sự của cháu, cô nhất định phải về nhà chờ nhận tiền trợ cấp thất nghiệp rồi.” Khoản Khoản duỗi người, bắt đầu sửa sang quần áo mang đến cùng với quần áo trên người.
“Đừng có ra vẻ bất đắc dĩ như vậy, ai chẳng biết đây chính là mưu kế của cô. Cô cùng những người phụ nữ khác muốn câu dẫn ba ba chẳng có gì khác nhau, bất quá thủ đoạn so với bọn họ khác một chút, hiểu được dùng quỷ kế để khiến người ta chú ý. Liền ngay cả ở phòng nghỉ đánh tôi, đại khái đều là do cô sắp xếp từ trước.” Đường Tâm hừ một tiếng, miệng nói lời chanh chua, ánh mắt lại tò mò nhìn một cái nội y trong tay Phương Khoản Khoản. Khó có thể tưởng tượng, bề ngoài ăn mặc quê mùa như vậy, nhưng lại có nội y gợi cảm như thế, những thứ quần áo nhiều màu sắc đẹp đẽ này khiến người ta khó có thể thờ ơ.
Khoản Khoản đối với sự lên án của cô bé chỉ cười mà không đáp, tiếp tục sửa sang lại quần áo. Cô đã từng gặp những đứa trẻ còn khó bảo hơn Đường Tâm nhiều, các cô bé đó đều vì cô đơn hoặc khát vọng được chú ý mà dùng vẻ ngoài gai góc để bảo vệ nội tâm yếu ớt của mình. Rốt cục, Đường Tâm nhẫn nại dùng hết, cô bé lặng lẽ buông trong tay quyển từ điển, tiến lên cầm lấy một chiếc áo nhỏ, bàn tay nhỏ bé lướt qua tơ lụa, trong lòng kinh ngạc lại có chút hâm mộ. Cô bé thừa dịp Phương Khoản Khoản không chú ý, cầm một chiếc áo nhỏ thử lên người.
“Thích không?” Khoản Khoản cười hỏi, trong mắt tràn đầy sự thấu hiểu.
Đường Tâm hoảng sợ, hờn dỗi đem chiếc áo bỏ lại.
“Tôi mới không thích những thứ quần áo bại lộ như vậy, với lại tôi cũng không có khả năng mặc những thứ này.” Cô bé nhìn thẳng vào những đường cong tuyệt đẹp trên người Phương Khoản Khoản.
Mặc dù lớn tiếng mắng Phương Khoản Khoản vừa béo vừa xấu, thật ra những lời này là trái lương tâm, dáng người giấu sau những thứ quần áo khó coi này lại đẹp đến nỗi làm cho người ta kinh ngạc. Tuy rằng không phải là loại hình mĩ nữ như hiện nay, nhưng lại vô cùng mê người. Chính là tất cả đều bị che dấu, giống như ngay cả bản thân Khoản Khoản cũng không biết mình kỳ thật rất xinh đẹp.
Khoản Khoản mỉm cười, đem quần áo cất vào trong tủ.
“Vài năm cháu sẽ trở thành thiếu nữ, tới lúc đó cháu sẽ trưởng thành mà!”
Cô cúi gập thắt lưng sửa sang lại quần áo, đột nhiên có một bàn tay nhỏ bé đặt lên ngực, cô hoảng sợ vội vàng né tránh.
“Sẽ trở nên giống như cô sao? Tôi thật sự cũng sẽ như vậy sao?” Đường Tâm có chút lo lắng hỏi.
“Bé gái đến một thời kì nhất định sẽ lớn lên.” Khoản Khoản bởi vì lúc trước bị tập kích, cho nên dùng hai tay che ngực.
Cô chưa bao giờ bị người chạm qua, không dự đoán được người đầu tiên chạm vào ngực mình lại là một cô tiểu quỷ.
“Của tôi cũng sẽ như vậy sao?” Đường Tâm cúi đầu nhìn xem chính mình bằng phẳng ngực.
“Đương nhiên rồi, người bình thường đều là như vậy.” Khoản Khoản nhìn thấy điều cô bé đang lo lắng, nhịn không được sờ tóc cô bé.
“Thời kì trưởng thành thực kỳ diệu, trong một khoảng thời gian ngắn, bé gái sẽ giống như có phép thuật biến thành cô gái.”
“Nhưng tôi không bình thường, từ nhỏ tôi đã bị người ta nói là đặc biệt.” Đường Tâm cắn cắn môi, ngày thường quật cường cao ngạo nay khó được toát ra yếu ớt.
Cô bé bởi vì có chỉ số thông minh cao kinh người mà khiến người khác chú ý, nhưng ánh mắt những người đó nhìn cô đều giống như thấy quái vật.
Tính cách cô bé cao ngạo, phần lớn là di truyền từ cha mình, ngoài ra còn để bảo vệ nội tâm yếu ớt của mình
“Không cần lo lắng, cho dù cháu có thông minh đặc biệt cũng vẫn sẽ bình thường lớn lên.” Khoản Khoản cúi người, nhìn cô bé cam đoan.
Đường Tâm đột nhiên đẩy ra tay cô, đem quyển từ điển ôm vào trong lòng, vẻ mặt yếu ớt lúc trước đã biến mất, cô bé lại một lần nữa võ trang chính mình.
“Ai lo lắng? Tôi mới không cần lo lắng, tôi chỉ muốn nói cho cô, tôi là đặc biệt, mà người đàn bà chỉ có ngực không có đầu óc như cô không có tư cách làm gia sư của tôi!” Đường Tâm khắc nghiệt nói, nhìn chằm chằm Phương Khoản Khoản. Bởi vì lúc trước biểu lộ yếu ớt ra ngoài, cô bé vào lúc này trở nên càng thêm sắc bén.
Khoản Khoản thở dài một hơi.“Từ vừa béo vừa xấu, biến thành có ngực không có đầu óc, đánh giá về cô xem ra được đề cao một chút, ít nhất cháu còn khẳng định cô có ngực.” Cô tự nhủ nói, từ đầu đã sớm biết, đến dạy dỗ Đường Tâm là việc hoàn toàn không đơn giản. Đường Tâm tức giận nhíu mày. Cô bé vội vã muốn đem Phương Khoản Khoản đuổi đi, muốn cho đối phương biết khó mà lui. Cô chưa gặp qua người gia sư nào như vậy, không giống những người khác chỉ hỏi thăm về ba ba, ngược lại còn cười giải thích cho cô những điều ít thấy trong sách vở.
Quá độ bén nhọn, kỳ thật là muốn che dấu tính ỷ lại sắp nảy sinh, cô bé không muốn ỷ lại bất luận kẻ nào, rất sợ sự ỷ lại này sẽ mang đến thương tổn cho chính mình.
Cô quyết định phải dùng hết biện pháp đem Phương Khoản Khoản đuổi ra khỏi Đường gia.
“Cô cái gì đều không dạy được tôi. Chỉ số thông minh của tôi ít nhất là gấp đôi của cô, tôi biết nói ba thứ tiếng, còn có thể đủ cùng chuyên nghiệp giáo sư thảo luận một chút, tôi thậm chí còn có thể đưa ra đề nghị có lợi đối với công ty của ba ba, cô còn kém hơn so với một ngón tay út của tôi.” Cô kiêu ngạo nói ra những lời có thể dọa lui không ít người gia sư trước đây.
Khoản Khoản chính là thoáng nhíu mày.
“Những thứ khác không nói, nhưng lễ phép của cháu thật sự cần cải tiến, cô nghĩ ba cháu tìm tới cô chính là vì thái độ của cháu thật sự không tốt.” Cô cũng không đơn giản như vậy đã bị đánh bại.
Đường Tâm tức giận dậm chân, một bên mở ra cửa phòng một bên la hét:“Tôi không cần kẻ nào dạy tôi, tôi có thể chính mình học tốt lắm!” Cô bé mở cửa chuẩn bị đi ra ngoài, nhưng cửa vừa mở ra, quản gia đang nghe lén phanh một tiếng, ngã xuống đất.
“Tiểu thư, có thể uống trà chiều.”
Tóc hoa râm quản gia tao nhã đứng lên, duy trì vẻ mặt bình tĩnh, vỗ vỗ bụi bặm trên người.
Khoản Khoản không dám tin nhìn quản gia, khó mà tin được có người vẫn dán tại trên cửa nghe lén. Lần đầu tiên nhìn thấy quản gia, đối phương trên mặt hoàn toàn không có biểu tình, cô còn tưởng rằng quản gia là người nghiêm túc, thật không ngờ đối phương lại có ham mê nghe lén chuyện của người khác?
Đường Tâm sửng sốt một chút, vẻ tức giận trên khuôn mặt nhỏ nhắn không có rút đi, cô bé trừng mắt nhìn quản gia liếc mắt một cái, ôm từ điển đi vào hành lang gấp khúc. Cô bé trong lòng quyết định, nhất định phải cho Phương Khoản Khoản một bài học, cái miệng có một chút cười lạnh, nhất định phải làm người đàn bà không biết điều kia biết, Đường gia gia sư cũng không phải là chuyện dễ làm.
Quản gia ngoài mặt kính cẩn nghiêng người. Sau đó đi theo Đường Tâm ra khỏi phòng, trước khi đóng cửa lại, trong mắt ông hiện lên sự hứng thú rõ ràng. Vắng vẻ đã lâu Đường gia sắp sửa phát sinh chuyện rất thú vị. Quản gia quyết định, từ hôm nay trở đi sẽ tự mình lau từng cánh cửa một, để nắm bắt toàn bộ quá trình sự việc tiến triển.

 
 

Thẻ:

9 responses to “Cực phẩm thục nữ – Chương 2.1

  1. ™♥-‘๑’-•♀Ŧ—Holly—Ŧ♀•-‘๑’-♥™

    30.05.2011 at 3:47 chiều

    Thanks nàng^^~

     
  2. skip_beat

    30.05.2011 at 10:44 chiều

    Hum nay chính thức bước chân vào nhà nàng nè!^^
    *bắt tay làm quen*
    Mong những chap tiếp theo nha!

     
  3. Frank

    23.09.2011 at 9:36 sáng

    Thanks.

     
  4. nhung

    01.10.2011 at 10:39 chiều

    ông quản gia nhà này cũng thú vị ko kém🙂

     
  5. Van miumiu

    08.10.2011 at 11:56 chiều

    Cam on ban

     
  6. banhmikhet

    17.12.2011 at 11:12 chiều

    thanks nàng

     
  7. gamaidau

    07.01.2012 at 5:49 chiều

    thanks!

     
  8. trác linh

    25.11.2012 at 5:39 chiều

    tôi kết bác quản gia này à nha

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: